Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em (Chap 2)
Cô trừng mắt nhìn anh:
“Bùi Dực,em cho anh biết—–Em!Sẽ!Không!Vui!”
“Ừ,được.”Anh chẳng biết nên khóc hay cười.
“Kể cả em chết đi,anh cũng không thể đi yêu người con gái khác,nghe thấy không!”Cô nghiến răng nói:”Vừa rồi anh nói,anh yêu em nhất,như thế vẫn chưa đủ!”
“……”
“Anh phải nói là ‘chỉ’ yêu em!Không được đi yêu người con gái khác!”
“Thế còn mẹ anh?”
“Vớ vẩn!”Cô đấm vào ngực anh,”Đừng có nói tránh!Em chết đi anh cũng không được đi yêu người con gái khác,nghe thấy không,nếu không em sẽ từ dưới đất chui lên,nửa đêm biến thành ma dọa anh!Hơn nữa sẽ tuyệt đối không chúc phúc cho anh!”
“Em.”Anh buồn cười vuốt mái tóc ngắn của cô,tỉ mỉ lấy cảm giác,cô nhe nanh giơ vuốt lên giống như một con nhím dễ thương.
“Hứa với em!”
“Được.”Anh nhìn cô,”Anh mãi mãi chỉ yêu một mình em.”
Cô cười hài lòng:”Em cũng vậy.”
“Không được,nếu như anh chết trước em,nhớ là phải tìm một chàng trai tốt yêu em.”Ngón tay anh đặt lên môi cô,”Không được buồn,khong được khóc,không được chỉ yêu một mình ảnh,phải vui vẻ như bậy giờ,bởi vì Tiểu Mễ của anh cười rất đẹp.Phải nhớ rằng,anh sẽ chúc phúc cho hai người….chỉ cần,thỉnh thoảng có thể nhớ đến anh là được……”
“Ơ!Sao anh không nói là hoàn toàn quên anh đi?Như vậy anh sẽ càng vĩ đại hơn?”Cô bĩu môi,”Toàn như vậy,làm em cảm thấy mình như là một kẻ xấu,anh chính là người hoàn hảo như vậy,đáng ghét!”
Cô cười:”Anh không nỡ để em hoàn toàn quên anh đi.Nếu như em hoàn toàn quên anh đi,anh sẽ rất đau lòng.Em hãy đặt anh vào một góc trong trái tim em,một góc nhỏ bé nhất,anh đã rất hạnh phúc rồi.”
“Không đời nào!”Cô đắc ý tiếp tục ngồi ăn thạch trái cây.
“……?”
“Làm gì có chuyện anh sẽ chết,anh chắc chắn sẽ chết sau em,”Cô do dự nhìn cái cốc không còn nhiều thạch,đấu tranh tư tưởng không biết có nên chia cho anh một ít không,”bởi vì anh sẽ không nỡ bỏ mặc em,ai chăm sóc em anh cũng sẽ không yên tâm…..Thôi,cho anh ăn thạch,chỉ được ăn một chút thôi đấy nhé…..”
Gió ngoài cửa sổ thổi mạnh làm cho rem cửa tung bay.
Cô cẩn thận đút thạch lên miệng anh:
“Một chút thôi đấy…..”
…..
……..
Trà sữa từ trên mặt Trịnh Hạo Dương chảy xuống,anh không lấy khăn lau,ánh mắt nhìn Tiểu Mễ,buồn buồn.
“Cậu ấy rõ ràng đã chết rồi.”
Một cảm giác lạnh lẽo xuyên qua cơ thể cô.Cô hít thở,mở túi xách tìm ví,rồi lấy ra tiền của một cốc trà sữa đặt lên bàn.
Cô không muốn nói chuyện với anh nữa.
“Thằng đó không phải là Dực!Nếu như nó biết được là em tiếp cận nó vì trái tim của nó,nếu như nó biết được nụ cười của em,sự quan tâm của em là vì người khác,thì sẽ như thế nào?!”Trịnh Hạo Dương đớn.
“Anh đang uy hiếp em?”
Tiếng nói của Tiểu Mễ rất nhẹ,nhẹ như một lời thì thầm bên tai.
Không biết vì cái gì,tiếng nói nhẹ như vậy của cô nhưng lại làm cho anh đột nhiên làm cho anh thất thần.Anh nhớ lại hồi nhỏ,cô luôn luôn cười đùa với Dực,còn khi nhìn thấy anh,cô lại luôn trừng mắt.
Cô đứng dậy,nói với anh:
“Em biết anh ấy không phải là Dực,nhưng mà,Dực và anh ấy là một.”
Nói xong,cô rời khỏi cửa hàng kem.
Ánh nắng chiều muộn chiếu qua cửa kính vào trong,Trịnh Hạo Dương ngồi đó,không thể động đậy.Cô thậm chí còn không quay lại nhìn anh lấy một lần.
Cô luôn luôn không thèm nhìn anh.
Dù cho từ khi Dực ra đi,anh luôn luôn ở bên cạnh cô,anh muốn làm cho vui trở lại,anh muốn nụ cười lại nở trên môi cô.Nhưng mà,chỉ khi cô biết rằng trái tim của Dực đã được hiến cho một người tên “Doãn Đường Diêu”,anh mới nhìn thấy trong mắt của cô ánh sáng.Cô chuyển đến Thánh Du,đến bên thằng đó,như thế,anh cũng chuyển từ Thanh Viễn đến Thánh Du,nhưng mà,cô đến một nụ cười hoan nghêng cũng không dành cho anh.
Cô lại cười với “nó”.
Dù cho biết rõ ràng đó không phải là Dực,nhưng àm,cô tình nguyện nở nụ cười với một cái bóng,cũng không muốn chuyển ánh mắt đến với bản thân anh ư?
Trịnh Hạo Dương nhắm mắt lại.
Trà sữa lạnh lẽo chảy xuống sau gáy anh.
*** ***
Buổi chiều,ngoài cửa sổ mưa đang rơi nhẹ.Trong phòng học,đang là tiết học của thầy giáo Kế Toán Quốc Tế,,các sinh viên của lớp 2 Kinh Tế Ngoại Thương đang chăm chú ghi chép.
Thầy giáo Kế Toán Quốc Tế nổi tiếng nghiêm khắc,mỗi học kỳ đều có rất nhiều sinh viên bị ông bắt phải thi lại,hơn nữa nội dung bài giảng của ông rất nhiều không có trong sách,phải ghi chép hết sức cẩn thận mới được.Ngoài ra,thường thì mỗi tiết học ông đều điểm danh,có một số sinh viên các khóa trước từng nói,bất kể bị ông điểm danh ba lần mà không có mặt,thì coi như đã thi trượt rồi.
“Câu hỏi này tôi mời một bạn sinh viên trả lời,”Thầy giáo Kế Toán Quốc Tế cúi đầu xuống,mở danh sách lớp ra,các sinh viên cúi đầu chờ đợi,”Doãn Đường Diêu.”
Ánh mắt thầy giáo nhìn xuống lớp.
“Doãn Đường Diêu?”
Tiểu Mễ quay xuống nhìn chỗ ngồi của Doãn Đường Diêu,cô cắn chặt môi,lông mày nhíu lại.Trịnh Hạo Dương cũng ngẩng đầu lên,anh nhìn Tiểu Mễ,ánh mắt buồn buồn.
Chỗ ngồi cuối lớp cạnh cửa sổ trống trải.
Một con chim sẻ bay đến,quay đầu về chỗ ngồi đó hót líu lo.
“Lại nghỉ học phải không.”Thầy giáo Kế Toán Quốc Tế không biểu cảm cầm bút lên định đánh dấu vào danh sách lớp,”Doãn Đường Diêu đã nghỉ học hai lần rồi.”
“Anh ấy bị bệnh!”
Tiểu Mễ vội vàng đứng dậy,lo lắng “giải thích” với thầy giáo.


Ads Kênh Truyện 

