Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em (Chap 3)
Dực…
Cô vui mừng tột độ gọi to, đưa tay về phía anh đang đứng trong ánh sáng…
Dực à…
Máu tươi ngoài cánh tay vẫn chảy tràn…
Trong ánh sáng thuần khiết trong suốt…
Dực ngắm nhìn cô.
Anh đau buồn ngắm nhìn cô, trong thân người sáng lên lấp lánh, đôi cánh trong suốt sau lưng khe khẽ lay động, nhưng lại mang theo nỗi buồn đau, buồn đau như chính nụ cười dịu dàng trên môi anh.
Tại sao phải thế này…
Anh nhẹ nhàng hỏi, buồn thương nhìn ngắm cô.
Anh trở thành thiên sứ rồi sao…
Rất đẹp đó…
Cô cười, cố gắng nhổm người dậy để gần anh hơn.
Anh… đến đón em đi phải không…
Anh đứng trong ánh sáng mờ ảo, ánh mắt đau buồn, muốn đập cánh bay đi ngay, nhưng, dường như anh bị khóa chặt trong vùng ánh sáng đó, không nhúc nhích nổi. Anh không đi được, thế nên, ánh mắt càng lúc càng đau buồn hơn.
Em quên rồi sao…
Tiểu Mễ?
Sao?
Cô cố gắng nhổm dậy, bò đến gần anh hơn, đầu gối dính nhớp máu, cố gắng đấu tranh đến gần vùng ánh sáng của anh.
Thiên sứ chỉ có thể ở bên thiên sứ.
Cô đờ đẫn, cổ tay nhói lên cơn đau ác liệt, khuỵu trong vũng máu, cô ngây dại ngước mắt nhìn anh. Không hiểu, anh đang nói gì thế, cô nghe không hiểu.
Tự sát thì không thể biến thành thiên sứ ư…
Tiểu Mễ…
Thiên sứ chỉ có thể ở bên thiên sứ…
Anh gạt em!
Tiểu Mễ thẫn thờ lắc đầu.
Em biết anh đang gạt em, anh không muốn em chết nên anh mới gạt em… nhưng không có anh…
Sống thật đau khổ biết dường nào…
Để em được ở bên anh nhé…
Được không?
Dực…
Trong ánh sáng mờ nhạt, khuôn mặt anh trắng bệch, đôi cánh sau lưng trong suốt nhưng đang vẫy động đầy đau khổ, anh nhìn cô, lòng đau như cắt…
Tiểu Mễ…
Em còn nhớ không…?
Sao?
Anh yêu em…
Anh mỉm cười dịu dàng, ánh sáng ấm áp trải đều trên người anh, trong suốt óng ánh, chiếu sáng nơi nơi.
Tiểu Mễ…
Dù em không yêu anh nữa, dù cho em có quên anh, dù cho anh có biến mất khỏi thế gian này, anh vẫn yêu em…
Anh sẽ đi tìm một thiên sứ khác…
Để thiên sứ ấy thay anh yêu em…
Em cũng yêu anh…
Cô vừa khóc vừa nói, đầu gối vẫn quỳ bệt trên vũng máu, máu tươi từ cổ tay vẫn chảy ra như suối.
Nhưng em không cần thiên sứ nào cả…
Dực!
Em chỉ cần anh…
Em muốn được ở bên anh…
Ánh sáng trắng bỗng chuyển thành mạnh mẽ,
Chói mắt đến khiến người ta quay cuồng.
Hình bóng u buồn của anh dần dần biến mất, dù cho anh ra sức vẫy mạnh đôi cánh, ánh sáng mãnh liệt ấy vẫn xuyên thấu qua người anh, sáng chói mắt người đầy đau thương, sau đó, như bọt bong bóng, dần dần cũng biến mất.
Chỉ thiên sứ mới có thể ở bên thiên sứ…
Cô đau khổ quỳ dưới ánh sáng, trong vũng máu, cổ tay cô đau nhói, đầu gối cô đau nhói, cô khóc, thỏa sức khóc to, sau đó, từng bước từng bước cô cố bò lên làn ánh sáng trắng đó.
Nhưng mà…
Mất hết rồi…
Chẳng còn gì nữa…
Cô hận thiên sứ!
Cô thề cô hận thiên sứ!
Cô gào khóc…
Cô lại ngã khuỵu xuống đất ngất đi.
Đêm khuya tịch mịch.
Chỉ có máu trên cổ tay vẫn đều đặn trào ra…
……
……
Ngoài cửa sổ phòng bệnh, ánh sáng thật rực rỡ.
Bầu trời xanh thẳm.
Ánh sáng được tấm kính cửa sổ phản chiếu lại lấp lóe trên trần nhà.
Ngón tay trên cổ Tiểu Mễ siết chặt lại.
Cô dần dần mất đi ý thức, sắc mặt trắng bệch đến tím tái, hai tay buông thõng, cổ họng nhè nhẹ kêu lên, nhè nhẹ, hệt như nét cười trong suốt trên làn môi tái nhợt.
Sắp chết rồi sao…
Tốt quá…
Không phải tự sát thì có thể biến thành thiên sứ rồi nhỉ!
Doãn Đường Diêu đau khổ gào nhỏ, hai tay đột nhiên buông lỏng ra, ôm cô vào lòng chặt thật chặt, mặt cô trắng bệch, run rẩy ho, trong vòng tay anh như con chim bồ câu bé nhỏ sắp chết. Anh ôm cô thật chặt, môi anh mím chặt lại, tím tái, cơn đau nhói từng trận trong tim cũng khiến anh ho dữ dội hơn.
Hận cô như thế, hận đến mức muốn giết chết cô, nhưng tại sao nhìn thấy khuôn mặt cô trắng bệch đau khổ, anh lại muốn ôm cô thật chặt, muốn dùng cả sinh mạng mình để khiến cô sống vui vẻ?
Anh ra sức ôm cô thật chặt.
Run rẩy trong vòng tay anh, cô nấc lên: “Giết em đi, xin anh, hãy tiếp tục đi, giết chết em đi…”
Doãn Đường Diêu cứng đờ.
Anh chầm chậm buông cô ra, cứng người, cúi thấp đầu hỏi: “Tại sao…”
“Xin anh hãy giết chết em đi!”
Nước mắt từ khuôn mặt trắng bệch của cô rơi xuống.
“Cầu xin anh, hãy giết em đi!”
Từng cơn đau nhói chầm chậm tiến vào trái tim, anh nhè nhẹ hít hơi: “Thà chết để khỏi phải nhìn thấy tôi nữa sao?”
“Phải!”
Tiểu Mễ khóc nói.
Doãn Đường Diêu ho nhẹ, anh không dám ho đến mức phải cố hết sức, trong ngực có khí tanh đang cuồn cuộn chảy, anh trống rỗng hỏi: “Tại sao em phải tàn nhẫn thế này…”
“Phải! Nên xin anh hãy giết chết em đi…” Cô run rẩy khóc, dường như đã sụp đổ hoàn toàn, không muốn che đậy gì nữa hết, cứ để cô chết đi, cứ để cô chết đi!
Ngực anh nhói lên từng hồi.
Những cơn đau chầm chậm, lạnh lẽo, trống trải, cứng đờ đâm nhói vào tim anh, giống như tim đã bị moi ra vậy, trong người hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn một lỗ trống tối om om, sâu trong đó như có tiếng vọng. Trên giường bệnh, anh ngồi nhìn cô, dần dần bình tĩnh trở lại.
“Được!”
Mặt anh không có biểu cảm gì, khóe môi tím ngắt bật ra máu tươi, vô hồn nhìn cô, thiên sứ trên cánh mũi lấp lánh ánh sáng trống trải.
“Vậy cứ để tôi chết đi!”


Ads Kênh Truyện 

